Time-out, Phạt trẻ một mình - Phần 5

Time-out, Phạt trẻ một mình - Bạn đã tìm hiểu về phương pháp này chưa? Có lẽ nó sẽ rất bổ ích khi bạn dạy trẻ bướng bỉnh và hướng bé đi vào khuôn khổ tốt hơn là quát nạt hay đánh bé. Mời bạn xem chi tiết Time-out, Phạt trẻ một mình - Phần 5

Time-out, Phạt trẻ một mình - Phần 1 

Time-out, Phạt trẻ một mình - Phần 4

CHƯƠNG 7: LÀM GÌ NƠI CÔNG CỘNG

Sau khi biết pp đếm 1-2-3, nhiều cha mẹ lo lắng về chuyện sẽ làm gì nơi công cộng. Điều họ thường nghĩ tới đầu tiên là không có phòng để time-out. Đừng lo lắng. vấn đề này sẽ được giải quyết, và nó sẽ không còn là vấn đề lớn nhất khi bạn đi ra nơi công cộng, hoàn toàn không.

Vấn đề lớn nhất của bạn là những đứa trẻ quỷ quái có thể kiểm soát được điểm yếu của bạn để làm những thứ chúng không làm được khi ở nhà: mối e ngại bị xấu hổ nơi công cộng! Không ai muốn mình trông như kẻ bạo hành trẻ em trong gian hàng kẹo ở siêu thị. Và trẻ con thì cảm nhận tốt được điểm yếu này trước khi chúng 2 tuổi.

Vậy thì bạn sẽ làm gì? Điều đầu tiên bạn phải chấp nhận là bạn sẽ có thể đỏ bừng mặt ở nơi công cộng nhiều hơn ở nhà. Nghiên cứu những bậc cha mẹ có con là trẻ tăng động hoặc bị hội chứng thiếu tập trung thường xuyên cho thấy những bậc cha mẹ này báo cáo là họ có những thời điểm tệ nhất là khi ra khỏi nhà. Điều này cũng tương tự với những bậc cha mẹ khác nhưng chắc chắn không có nghĩa bạn là vô dụng. Bạn có vài lựa chọn có thể giúp bạn rất nhiều.

1, Đừng đem trẻ con đi theo nếu như bạn không cần phải làm thế.

Bạn có bao giờ đi nhà thờ vào chủ nhật, và ở hàng ghế trước bạn có một cặp vợ chồng với đứa trẻ 2 tuổi? Đứa bé 2 tuổi này không quan tâm gì đến buổi lể, cả ba mẹ nó cũng thế bởi vì họ đang bận tâm giữ đứa trẻ ngồi yên lặng. Xung quanh bộ ba này có 10 người khác cũng không để ý gì đến buổi lễ bởi vì họ đang bận đánh giá xem cặp vợ chồng này kỷ luật con tốt như thế nào.

Vì vậy, để hiệu quả, chúng ta thấy đáng lẽ 13 người này không nên đi nhà thờ làm gì cả. Tất nhiên, chúng tôi không cố khuyên bạn đừng đi nhà thờ, mà hãy suy nghĩ trước khi bạn đi ra ngoài, và đừng kéo theo những chuyện không cần thiết.

Time-out, Phạt trẻ một mình - Phần 5


2, PP đếm 1-2-3 căn bản

Hiển nhiên là có rất nhiều lần bạn phải đi ra ngoài, và bạn phải đem theo con. Vậy bây giờ tưởng tượng bạn đang ở quầy kẹo của siêu thị. Đứa con 5 tuổi của bạn đòi mua 1 thanh kẹo, bạn nói KHÔNG, và BOOM!-- đứa trẻ ăn vạ ầm ĩ ngay trên sàn, kèm theo đá chân, đập đầu và la hét to đến nỗi ở ngoài bãi xe cũng có thể nghe được. Bạn làm gì đây?

Bạn nhìn xuống đứa trẻ quái quỷ không vui vẻ này, giơ 1 ngón tay lên và nói "1". Bạn nói thật bình tĩnh và chắc giọng như lúc bạn làm ở nhà, cố gắng hết sức để không bị nỗi sợ xấu hổ trước đám đông đe dọa, và thầm thì "Nào con, mẹ không muốn con làm mẹ quê trong siêu thị". Bạn làm vậy và đứa trẻ sẽ biết bạn có thể sẽ phạt chúng như bình thường.

Tiếp tục đềm và sau đó là 3 nếu cần thiết. Nhiều cha mẹ tự hỏi là "Chúng ta sẽ làm gì khi đếm 3 xong? Không có phòng time-out ở đây." Đúng là không có phòng để time-out nhưng bạn lại có nhiều chỗ khác. Qua nhiều năm, chúng tôi đã sưu tầm những ý kiến sáng tạo của những bậc cha mẹ bắt buộc phải tìm được một chỗ để phạt con.

Đây là vài ý kiến:
a, Xe đẩy siêu thị
b, Góc cửa hàng
c, Nhà vệ sinh của cửa hàng
d, Ngay nơi bạn đứng - nắm tay con lại.
e, Xe hơi trong vài phút
f, Trước cửa hàng. Yêu cầu con tự đi ra nếu con đã đủ lớn

Trong suốt thời gian phạt, bạn không nói chuyện với con. Không thuyết giảng, la hét hay rầy la. Khó thật đấy nhưng sau một thời gian, con bạn sẽ hiểu là bạn phạt thật sự. Và cũng có những cha mẹ cảm thấy cơn nhặng xị của con tệ đến nỗi họ để cả gần nửa xe hàng siêu thị ở đó và về nhà.

3, Đếm '1-2-3-4'

Đây là một ý kiến khác. Đã 5 giờ 15 chiều. Bạn đang nấu một món mới thì nhận ra là mình thiếu 3 thành phần. Tệ hơn nữa, con bạn đứa 6 và đứa 8 tuổi lần đầu tiên trong 2 năm rưỡi đang chơi một cách hòa thuận ở trong phòng khác, và bạn sẽ phải phá ngang chúng. Không còn thời gian để gọi điện cho người trông trẻ. (Ghi chú của người dịch: ở Mỹ, nếu bạn để trẻ ở nhà một mình là phạm luật, và nhà lại không có ông bà để trong chừng giùm nên đi đâu họ cũng phải đem con theo, hoặc là thuê người trông trẻ theo giờ)

Đây là cách bạn làm. Nói với con là bạn cần phải đi chợ, khoảng 1 tiếng, và con sẽ phải đi theo bạn. Bạn biết là bọn trẻ không muốn, nhưng bạn đang ở thế bí. Thỏa thuận như thế này: nếu bọn trẻ "ngoan" khi đi ra ngoài (có nghĩa là bọn trẻ không bị đếm tới 3 hoặc 4, tùy theo thời gian của chuyến đi), bạn có thể mua cho chúng món quà. Phần thưởng có thể là cây kẹo đáng giá 50 hoặc 75 cent (người dịch: giá tiền của thời điểm quyển sách-1995) hoặc tương tự với điều kiện chúng không bị đếm tới số cuối cùng.

Nhiều cha mẹ cảm giác rằng đây là dạng hối lộ. Chính xác! Nhưng định nghĩa thực sự của "hối lộ" là trả tiền cho người khác để họ làm việc phi pháp. Ở đây, chúng ta trả tiền cho trẻ để làm một việc hợp pháp, và nó hiệu quả.

Một gia đình sử dụng cách này khi đưa con ra ngoài ăn kem trước. Lần đầu tiên bọn trẻ thử pp này, chúng bắt đầu cãi nhau ở ghế sau. Cha nói "1, và lần đếm thứ ba thì không đi đâu nữa cả". (Đếm 3 vì chỉ đi ngắn thôi.) Bọn trẻ sau đó bị đếm 2, rồi 3. Cha quay đầu xe và lái về nhà. Vài ngày sau đó, chuyện xảy ra y như vậy: không ai được ăn kem.

Lần kế tiếp họ lại đi ăn kem, lũ trẻ cuối cùng đã tin rằng cha nghiêm túc. Bọn trẻ bị đếm 1, và sau đó là ngoan ngoãn suốt quãng đường còn lại.

4, Cứ di chuyển

Một cái mẹo khác mà một số cha mẹ đã dùng hiệu quả. Quay lại câu chuyện ở siêu thị, với đứa trẻ ăn vạ ở quầy kẹo ở gian số 5. Việc mà những cha mẹ này làm là họ để con nằm vạ ở trên sàn và di chuyển qua gian số 6. Và khi họ gặp người khác ở quầy số 6, họ nói, "Anh có nghe thấy tiếng ồn ào ở phía bên kia không?" Nghiêm túc mà nói, chuyện thường xảy ra là đứa trẻ bắt đầu lo lắng không biết Cha hoặc Mẹ đã đi đâu, quên cây kẹo, và chạy đi kiếm họ. Và sau đó, lại một lần nữa, đứa trẻ tìm thấy cha mẹ, rồi nhớ tới cây kẹo và bắt đầu ăn vạ. Trong trường hợp đó, bạn phải quay về cách đếm cơ bản 1-2-3 nói trên. Nếu trẻ vẫn không ngưng, bạn phải nghiêm và đành ngưng chuyện mua sắm, đem chúng ra xe cho đến khi chúng ngưng ăn vạ, hoặc đưa chúng về nhà.

Lái xe

Di chuyển trong xe hơi có thể gây cho ba mẹ vài tình huống thật sự khó khăn. Bạn đã bao giờ lái xe dọc đường liên bang tới tay trái ở trên tay lái và tay phải thì vẫy liên tục ra ghế sau để đánh đòn con vì chọc em gái lần thứ 1000 kể từ khi bạn rời khỏi thị trấn? Chuyện này không vui vẻ gì, và nó có thể sẽ hủy kỳ nghỉ.
Lái xe tạo ra những vấn đề khác nhau cho chuyến đi ngắn và chuyến đi dài. Đây là những thứ bạn có thể làm:

Hành trình ngắn:

PP đếm 1-2-3 cơ bản rất hữu hiệu khi bạn lái xe đưa trẻ đi vòng quanh thị trấn. Câu hỏi là bạn sẽ làm gì khi đếm đến 3. Một gia đình không cho phép ai được nói chuyện trong vòng 15 phút khi trẻ bị đếm 3- ngay cả cha và mẹ. Những gia đình khác dùng tiền phạt (trừ tiền khỏi tiền tuần), thường là ở mức 1 hoặc 2 cent cho một phút trong thời gian phạt bình thường. Một cách khác rất hiệu quả là đếm 1,2,3 và dừng xe lại vào vệ đường để phạt. Chuyện này gây tác động mạnh đến trẻ.

Đếm trẻ trên xe nhưng lại để dành thời gian phạt cho đến khi chúng về nhà không phải là ý kiến hay, ngoại trừ khi bạn đã rất gần tới nhà. Vấn đề ở chỗ là thời gian phạt đến quá lâu sau hành động hư của trẻ không có tác dụng. Nếu bạn cứ khăng khăng phạt ngay khi bạn về nhà chỉ làm cho trẻ đôi co với bạn bởi vì thường khi đó, mọi người đã quên chuyện gì đã xảy ra.

Hành trình dài:

Những chuyến đi dài với trẻ nhỏ thường là những trải nghiệm khủng khiếp nếu như cha mẹ không sẵn sàng và không biết làm gì. Một trong những vấn đề lớn nhất là anh/chị em tị nạnh và cãi nhau. Chiếc xe lúc này giống như nhà tù trên bánh xe. Cha và mẹ đều bị nhốt.

Một cách làm hay là cho trẻ kiếm được tiền cho chuyến đi bằng cách không gây nhau. Tại sao lại cho chúng dễ dàng như thế để đổi lấy sự hòa bình và im lặng? Thỏa thuận như sau: cứ mỗi 15 phút trẻ không gây nhau, mỗi đứa có thể kiếm được 10 đến 25 cent. Nhưng có cái bẫy: cả hai hoặc là được thưởng hoặc là mất hết. Không có lần nào một trẻ được thưởng mà trẻ kia lại không. Đem giấy và đồng hồ đếm thời gian để trong xe để tính toán cho đúng.

Những cái mẹo má các bậc cha mẹ khác dùng bình thường mà hữu dụng là trò chơi chữ cái (alphabet game) hoặc car bingo (giống lô tô). Để 1 trẻ ở trước và 1 trẻ ở sau cũng hữu dụng (người dịch: chắc phải xe 7 chỗ). Tương tự, bật TV trên xe, hoặc ra khỏi nhà lúc 4g sáng để trẻ ngủ là chủ yếu trong chuyến hành trình 4 hoặc 5 tiếng. Hoặc bảo trẻ tìm thấy được 1 con dê sẽ được 50 cent cũng là 1 cách hay.

Ý cần nhấn mạnh là: đừng bao giờ đi chuyến hành trình dài với trẻ mà không suy nghĩ trước. Giữ pp đếm 1-2-3 và nhiều mẹo khác bên mình vì bạn sẽ cần đến chúng.


(Ngân Hà dịch từ "1-2-3 Magic-- Effective Discipline for Children 2-12" by Thomas W. Phelan, Ph.D)

Bình luận Facebook
Tin mới

Các tin khác