Time-out, Phạt trẻ một mình - Phần 4

Time-out, Phạt trẻ một mình - Bạn đã tìm hiểu về phương pháp này chưa? Có lẽ nó sẽ rất bổ ích khi bạn dạy trẻ bướng bỉnh và hướng bé đi vào khuôn khổ tốt hơn là quát nạt hay đánh bé. Mời bạn xem chi tiết Time-out, Phạt trẻ một mình - Phần 3

Time-out, Phạt trẻ một mình - Phần 2

 

Time-out, Phạt trẻ một mình - Phần 4

13, Làm gì nếu như trẻ đập phá phòng trong thời gian gọi là “tạm nghỉ”?

Từ trước đến nay, hầu hết trẻ em không phải là những người hay đập phá phòng. Tuy nhiên, câu hỏi này được liệt ra vì có 2 lý do. Trước hết, một tỉ lệ phần trăm nhỏ sẽ đục lỗ lên tường, làm vỡ đồ đạc, và số khác là bày bừa phòng. Thứ hai, quan điểm phía sau quyển sách “1-2-3 Magic” là các bậc cha mẹ luôn sẵn sàng cho mọi tình huống hơn là thủ thế và nghĩ, “Ôi, không, con lại sắp làm gì nữa bây giờ?”

Chúng tôi muốn thái độ và thông điệp của bạn hướng tới con đại loại như thế này, “Con là con của mẹ và mẹ là mẹ của con. Mẹ yêu con và nhiệm vụ của mẹ là dạy dỗ, huấn luyện con. Mẹ không muốn con phải hoàn hảo, và đây là việc mẹ làm khi con làm điều sai”.Giái pháp cho tình huống con phá phòng là công của một cặp vợ chồng đến văn phòng của tôi cách đây đã lâu. Họ có một con trai 8 tuổi rất dễ thương trong văn phòng của tôi nhưng lại rất khó bảo ở những nơi khác.

Cách cư xử này không thể kéo dài, vì vậy Mẹ và Cha học cách đếm 1-2-3 và về nhà bắt đầu thực hiện. Đứa trẻ này đã quen thói làm chủ căn nhà. Thật vậy, cha mẹ cậu bé nói đùa rằng họ đang nghĩ đến chuyện đặt tên con lên trên hộp thư!


Tuy nhiên, họ đã sẵn sàng đối phó con khi về nhà.Khi đứa trẻ bị đếm 3, nó không tin vào mình. Làm cách nào mà cha mẹ đưa được cậu bé này vào phòng vẫn là bí mật, nhưng khi cậu vào phòng thì cậu ta bày căn phòng như rác. Chiến thuật đầu tiên của cậu– và có lẽ là chiến thuật yêu thích của những trẻ phá phòng– là lôi hết quần áo trong tủ quần áo ra và rải quần áo khắp phòng. Sau đó cậu tháo mền và tấm trải giường và ném xung quanh. Sau đó, nệm và khung khung nệm bị đẩy ra khỏi khung giường. Kế tiếp, cậu đi tới tủ treo, lấy hết quần áo đang treo và ném chúng khắp phòng. Cuối cùng, cậu xe luôn màn cửa.

Vậy ba mẹ cậu bé đã làm gì? Trước tiên, họ không dọn và cũng không bắt cậu bé dọn phòng gì cả. Điều đó chỉ giống như nạp thêm đạn vào súng cho lần time-out kế tiếp: một căn phòng gọn gàng để cậu bày bừa nữa. Thứ hai, họ tiếp tục đếm cậu một cách nghiêm khắc. Họ không kéo dài khi cậu đã bị đếm tới 2 và chia nhỏ ra như “Hai rượi (2.5), hai chấm bảy (2.7), hai chấm chín (2.9)”, v.v… Họ chỉ việc đếm tới 3 và lại cho con lên phòng để sắp xếp lại đống rác. Và khi đến giờ ngủ, cậu phải đi tìm đồ ngủ. Cậu phải tìm cái giường của mình. Vào những buổi sáng sau đó, quần áo đi học của cậu lộn xộn suốt cả tuần.

Phải mất 10 ngày cho cậu bé hạ hỏa. Sau đó, sau 3 hoặc 4 lần time-out bình yên, cha mẹ cậu mới giúp cậu dọn dẹp phòng. Sau đó– tin hay không tùy bạn– cậu rất ghét bị đếm và cư xử rất tốt ở nhà cũng như ở trường, nơi mà giáo viên cũng dùng pp đếm 1-2-3. Và bây giờ thì cậu đã ngoan và cha mẹ cậu trở lại là người quản lý nhà như trước đây.

Có hai thứ quan trọng khác cần chú ý nếu như bạn nghĩ là bạn có con cũng phá phách phòng. Nếu như có cái gì nguy hiểm trong phòng, hoặc món gì giá trị dễ vỡ , thì bạn phải lấy thứ đó ra trước lần time-out đầu tiên. Chẳng hạn như nếu đứa trẻ có cây búa hoặc cái cưa trong phòng, hay nếu bà ngoại có bộ sưu tập cất trên đầu tủ, hãy lấy những thứ đó ra trước khi bạn bắt đầu đếm.

14, Nếu như trẻ đếm ngược lại bạn hoặc là chúng đếm lẫn nhau thì sao?

Chuyện đếm này không được tính. Bạn là người duy nhất có quyền đếm 1-2-3. Nếu như con chọc tức bạn bằng cách đếm lại, hãy làm lơ. Nếu chúng làm dữ hơn, hãy đếm.

15, Chẳng lẽ bạn không bao giờ nói chuyện với con?

Khi đọc quyển sách “1-2-3 Magic”, vài người có ấn tượng là bạn không bao giờ phải nói chuyện với con. Điều này chắc chắn không đúng. Điểm chính là bạn không thảo luận, nói chuyện với con khi thực hiện quy tắc đếm. Việc bạn thảo luận chỉ khuyến khích con thử gân cha mẹ. Thời gian còn lại, bạn có thể nói hết mọi thứ bạn muốn. Thật vậy, sau vài lần sử dụng 1-2-3, bạn sẽ có nhiều thời gian rảnh để nói chuyện, tâm tình với con thoải mái. Bạn cũng sẽ có nhiều thời gian hơn để yêu thương, vui đùa bởi vì bạn chỉ phí ít thời gian hơn vào những chuyện cãi vã và la hét vô dụng.

Hãy nghĩ như thế này: Thảo luận vấn đề, nhưng pp đếm giải quyết vấn đề. Nếu như con bạn muốn nói ra ngô ra khoai với bạn, điều đó tốt thôi (xem chương 26 – Lắng nghe tích cực). Cũng tốt khi đứa trẻ thất vọng và giận dữ và chúng đang thể hiện những cảm giác đó. Nhưng nếu những biểu hiện đó của con bị biến hình thành dạng lặp đi lặp lại, cáu kỉnh và xúc phạm đến bạn thì việc đó cần bị đếm. (xem chương 10, Sáu loại thử thách và mánh khóe của trẻ đối với cha mẹ)

16, Chẳng lẽ trẻ không bao giờ xin lỗi?

Nếu như bạn đang yêu cầu trẻ xin lỗi, và việc đó hiệu quả thì tốt. Tuy nhiên, nên nhớ rằng, nhiều lời xin lỗi thật ra lại đang thực hành cho đạo đức giả. Câu “Con xin lỗi” bị bắt buộc và miễn cưỡng từ miệng của trẻ không những làm con ngượng mà cũng còn là một dạng bắt trẻ nói dối.

17, Bạn có bao giờ đánh vào đít trẻ?

Có những lần “đánh đít” trẻ là phù hợp. Ví dụ như, khi bạn đang “xách” trẻ lên phòng (vì trẻ không tự giác-xem thêm câu hỏi số 7), trẻ phản ứng bằng cách tấn công bạn– đá,đánh, quào, cắn. Khi đó, MỘT cái đánh nhẹ vào mông (không dùng hết lực và không lặp lại) sẽ giúp con hợp tác.

Tuy nhiên, có một sự thật đau đớn tồn tại là: 99% những trận đánh đít con là cơn giận dữ của cha mẹ. Họ không phải cố gắng huấn luyện con. Họ đơn giản là một bậc cha mẹ nổi cơn tam bành và mất kiểm soát, không biết phải làm gì và muốn sự trừng phạt đau đớn. Đa số cha mẹ muốn biện hộ về việc đánh trẻ là những người có vấn đề với kềm nén cơn giận. Nhớ là, quan điểm xuyên suốt của chương trình đếm 1-2-3 là để tránh tình trạng lặp lại của NÓI-THUYẾT PHỤC-TRANH CÃI- LA HÉT- ĐÁNH CON.

Chúng tôi đã trả lời hết những câu hỏi có thể có chưa? Không hẳn. Câu hỏi thường được hỏi nhiều nhất cần nguyên 1 chương để trả lời: Bạn làm gì nơi công cộng?


(Ngân Hà dịch từ "1-2-3 Magic-- Effective Discipline for Children 2-12" by Thomas W. Phelan, Ph.D)

Bình luận Facebook
Tin mới

Các tin khác